Bất kể bà Chương nói gì, trong lòng Tề Tiểu Tô vẫn cảm thấy nghi ngờ.

Bà Chương đã nói, trong nhà bà ta có hai sợi dây chuyền ngọc lục bảo như thế để trao cho dâu trưởng và cháu dâu trưởng, luôn do người lớn trong nhà truyền xuống.

Bà ta không phải là dâu trưởng của Chương gia, nhưng Chương Vân Tễ lại là cháu trai trưởng. Thế nên hiện giờ một sợi dây là do chị dâu bà ta giữ, sợi còn lại hẳn là ở chỗ Tề Tiểu Tô đây.

“Không đúng, cô Chương này, lúc trước cô nói anh ấy là con trai út của cô cơ mà?”

Tề Tiểu Tô cảm thấy mình không nhìn nhầm. Cô phát hiện ra lúc nghe thấy câu hỏi của mình, trong mắt bà Chương thoáng lóe lên chút muộn phiền, dường như câu nói đó đã gợi lên tâm sự gì của bà ta.