“Bà xem lại mồm miệng của mình đi, toàn nói ba lăng nhăng.”

Trần Đông trừng mắt nhìn ông ta: “Cái gì gọi là ba lăng nhăng? Lúc trước ông uống say về nhà cũng nói còn gì. Không phải lúc trước do con ranh Tiểu Tô chết tiệt này gạ gẫm làm cho ông chủ Mã động lòng, rồi từ yêu thành hận đó sao? Con đĩ này, lúc trước tôi không ngờ nó lại biết dụ dỗ đàn ông như vậy đấy.”

Nói tới đây, bà ta lại nhìn Tề Tông Bình bằng ánh mắt nghi ngờ: “Sao giờ ông cứ đứng về phía con ranh đó thế? Này Tề Tông Bình, lẽ nào ông cũng thấy nó xinh đẹp hẳn lên như hồ ly tinh kia nên mới…”

Tề Tông Bình nổi đóa: “Bà điên rồi à? Nó là cháu ruột của tôi đấy!”

Trần Đông phì một tiếng, rồi lại nghĩ đến chuyện gì đó, thấp giọng nói: “Có ruột thịt thì cũng chỉ là cháu gái thôi mà. Này, tôi nói ông nghe, đối diện nhà chúng ta mới có scandal mới đấy. Có một người đàn ông, ngủ luôn cả với con gái ruột của mình!”