Tề Tiểu Tô gật đầu: “Chào cô, cháu là Tề Tiểu Tô.”Bà Chương quan sát cô rồi khẽ mỉm cười: “Chồng tôi họ Chương, cháu cứ gọi tôi là dì Chương đi.”“Cháu gọi là cô Chương là được rồi.” Tề Tiểu Tô bước tới ngồi xuống vị trí mà Trần Đông vừa ngồi, “Cô thông cảm, vì cháu không quen biết cô.”“Không sao, không sao, bây giờ vẫn chưa quen thuộc thôi mà.” Nụ cười của bà Chương càng sâu hơn một chút, “Năm đó gặp bố mẹ cháu, rồi lại xem ảnh của cháu, tôi đã biết cháu mà lớn lên chắc chắn sẽ là một cô gái vô cùng xinh đẹp rồi. Giờ gặp được cháu, đúng là còn xinh hơn cả trong tưởng tượng của tôi.”Trần Đông đón lời nói: “Đan Thần nhà chúng tôi cũng xinh lắm!” Thấy mọi người nhìn sang, bà ta lại nói thêm: “Đều là chị em cả mà, không kém nhau là mấy đâu.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương