Tề Tiểu Tô của lúc đó là một Tề Tiểu Tô hoàn toàn khác với vẻ cười nói thân thiện lúc trước.Sự u tối trong ánh mắt và vẻ mặt mang theo sát khí của cô thực sự quá nồng đậm khiến Tô Vận Thuận suýt sợ vỡ mật.Tô Vận Thuận vốn cũng chẳng phải một gã đàn ông dũng cảm gan dạ gì cho cam, nếu không thì lần đó cũng sẽ không chạy trốn vì nợ do chơi cờ bạc như vậy. Dáng vẻ Tề Tiểu Tô như thế này thực sự khiến anh ta sợ hãi, không dám hé răng nói câu nào nữa.Ngay cả Trịnh Mạt ngồi cạnh anh ta cũng sợ đến mức vội vàng ôm lấy bụng dưới của mình, chỉ lo không khéo con mình cũng sợ rồi rơi luôn ra mất.Hai người này không dám nói thêm câu gì, Tề Tiểu Tô bèn khoác tay ông bà ngoại vào phòng nói chuyện một chút. Đến lúc ra ngoài, ông ngoại tiếp thu đề nghị của Tiểu Tô, chỉ cần ba người con trai đồng ý, thì cứ ra riêng như vậy đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương