“Sao thế, không phải giầy da này rất sáng, rất sạch rồi à?”

Đồng Xán đứng thẳng lên, vo khăn giấy lại, ném chuẩn xác vào thùng rác bên đường, đưa tay nhận lấy cái túi trong tay Tề Tiểu Tô, mở cửa xe cho cô.

“Hơi bụi.” Anh ta nói.

Tề Tiểu Tô vừa lên xe vừa không nhịn được cười: “Sao nhìn thế nào cũng thấy anh hơi căng thẳng thế nhỉ, giống như cháu rể xấu sắp đi gặp phụ huynh ấy.”

Đồng Xán không biết làm sao nhìn cô: “Cô Tề lại đùa tôi rồi.”