Lâm Chí rất muốn nói, tôi thật sự rất muốn cướp vận may của cô đấy, mẹ kiếp, làm gì có ai may mắn được như vậy? Đúng là khiến cho người ta đỏ mắt không chịu nổi mà.

Nhưng ông ta cũng sợ Tề Tiểu Tô thật sự sẽ ầm ĩ với ông ta, vì vậy cố đè nén tức giận trong lòng hỏi: “Vậy cô Tiểu Tề định làm thế nào đây?”

Tề Tiểu Tô chớp mắt, hình như cảm thấy câu hỏi này của ông ta khá buồn cười, “Cái gì mà làm thế nào? Đương nhiên ông vẫn phải tặng tôi năm viên ngọc kia rồi! Dù sao tôi tuyệt đối không thể để mất vận may được, nếu như không phải trước đó ông nói là tặng tôi, tôi căn bản sẽ không cắt năm viên đá thô đó ra rồi! Bây giờ dựa vào vận may của tôi mà mò ra được, cắt ra rồi lại phải trả lại cho ông, vậy há chẳng phải là tôi làm không công cho ông à? Lâm tổng, ông cũng bắt nạt người quá rồi đấy!”

“Không bằng như vậy đi, tôi tặng cô Tiểu Tề hai viên, còn ba viên kia thì cô Tiểu Tề hãy mua đi.” Lâm Chí nói.

Tề Tiểu Tô thật sự muốn nhổ vào mặt ông ta.