Tề Tiểu Tô giống như lập tức nhìn ra được cách nghĩ của ông ta, bĩu môi nói: “Sao thế, Lâm tổng đây là không tin tôi sao? Tôi đã nói rồi, đây là thói quen của tôi, thế nào cũng phải chọn ra mấy viên để thử vận may, nhưng bất kể có cắt ra hay không cũng không thể chỉ mua mấy viên như vậy.”“Đúng đúng đúng, như vậy đi, cô Tiểu Tề, đống đá thô này tôi muốn bán cả đi cùng lúc chứ không muốn bán rải rác, nếu không cô chắc chắn với tôi ít nhất có thể mua được tám phần, vậy tôi có thể tặng miễn phí cho cô mấy viên để thử vận may trước.”“Thật sao? Tặng miễn phí cho tôi? Có thể tặng mấy viên thế?”“Năm viên đi, tuỳ cô chọn.”“Được, cứ quyết định như vậy đi, tôi chọn năm viên trước, đã nói là tặng tôi rồi đấy nhé, ông không được chối đâu đấy.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương