Thấy phản ứng của cô, Chúc Tường Viêm ngẩn ra, sau đó không nhịn được bật cười. Sao cô ấy lại thú vị như vậy chứ. Đã hai lăm tuổi rồi còn đơn thuần ngượng ngùng như nữ sinh mười mấy tuổi ấy.Xem ra, phản ứng như lửa tối qua của cô cũng là do tác dụng của thuốc, nếu như trong trạng thái cô đang tỉnh táo... cũng không biết cô sẽ xấu hổ thành cái bộ dạng gì.Nghĩ đến đây, Chúc Tường Viêm lại cảm thấy cả người phát nóng, có chút phản ứng.Trong đầu toàn là cơ thể trắng như tuyết, hoạt bát xinh đẹp của cô.Nhưng tối hôm qua lăn qua lăn lại suốt đêm, anh ta có muốn cũng không thể giày vò cô nữa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương