Nhưng chung quy ông ta không phải loại người hoàn toàn không có đầu óc, sẽ không nhào tới như vậy. Ông ta xích lại gần Nghiêm lão, thấp giọng hỏi: “Nghiêm lão, cô bé này có lai lịch gì thế? Ông có quen không?”Vừa rồi, Nghiêm lão đã nhận được một tin nhắn của Tề Tiểu Tô, trong tin nhắn chỉ có mấy chữ.Mong Nghiêm lão phối hợp với cháu.Ông không biết Tề Tiểu Tô muốn làm gì, nhưng Nghiêm lão bây giờ đã tin tưởng Tề Tiểu Tô tuyệt đối rồi, đừng nói chỉ là phối hợp với cô diễn chút kịch, cho dù cô nói cho cô mượn cả tập đoàn Lập Hoa chơi chút, có lẽ Nghiêm lão cũng không nói hai lời tặng tập đoàn Lập Hoa cho cô.Cho nên nghe thấy câu hỏi này của ông Lâm, ông cân nhắc một hồi liền nói: “Cô ấy là Tiểu Tề, là một người rất có thiên phú đấu đá, anh nhìn những viên ngọc kia xem, đều là cô ấy đấu đá thắng đấy.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương