Thành phố N năm nào cũng có chợ phiên ngọc, thời gian không cố định, cơ bản là điều chỉnh theo hội đấu giá ngọc.

Ban đầu đương nhiên là những thành phần ham mê đấu đá kia tổ chức, muốn đổi đá thô hoặc nguyên thạch trong tay thành tiền rồi đến hội đấu giá ngọc đấu một phen, nhưng quy mô càng lúc càng lớn, chợ phiên ngọc của tổ chức phi chính phủ ở thành phố N này cũng thu hút rất nhiều nhà buôn đá thô và công ty ngọc tham gia, bọn họ cũng sẽ có cả nhóm mua vào bán ra, chỉ có điều giao cho ban tổ chức chợ phiên thì chi phí đắt hơn cá nhân nhiều.

Lúc Nghiêm lão đang xem một quầy ngọc mới vỗ trán một cái nghĩ ra.

“Xem đầu óc tôi này! Tôi nên sớm nói chuyện này cho cháu mới đúng, bây giờ cháu đã có Thịnh Tề rồi! Sớm biết cháu có thể dùng tên tuổi của Thịnh Tề để chuyển toàn bộ nguyên thạch đến đây, như vậy sẽ không cần tách ra nữa.”

Nghe được lời của Nghiêm lão, Tề Tiểu Tô không nhịn được trầm mặc.