Tề Tiểu Tô và Đồng Xán đưa người đến khách sạn gần nhất.

Lúc này đến bệnh viện thì chỉ có thể cấp cứu, thuốc đã sớm ngấm vào máu rồi, rửa dạ dày gì đó hoàn toàn không có tác dụng. Nếu như chỉ là thuốc bình thường, cố gắng đợi thuốc hết tác dụng là được, nhưng không biết Lâm Vũ Hi cho bọn họ dùng thứ thuốc gì, sau khi hôn mê sẽ tỉnh táo lại, công dụng của thuốc lại vẫn còn.

Nhưng ít nhất bọn họ cũng đã tỉnh táo được một lát.

Nghiêm Uyển Nghi vừa tỉnh lại vội vàng bổ nhào vào Tề Tiểu Tô, nắm chặt cánh tay cô hỏi: “Tiểu Viêm anh ấy có sao không?” Có phải anh ta thật sự đã... với Lâm Vũ Hi không.

“Anh ta không sao.” Tề Tiểu Tô trầm giọng nói: “Chuyện chị lo lắng không xảy ra đâu.”