Chúc Tường Viêm thấy rượu bê qua đây cũng không nghi ngờ.Quán bar này là của bạn anh ta, mặc dù lúc gọi điện thoại cậu ta nói vừa vặn có chuyện ở bên ngoài không thể đến tiếp đãi ngay được, nhưng cũng đã nói qua với quản lý bar, cho nên Chúc Tường Viêm không suy nghĩ nhiều.Từ trước đến giờ nếu như gặp phải loại chuyện này trong quán bar ở thành phố K của bọn họ, các đàn em đều rất tự giác tiếp đãi tốt khách của ông chủ, cũng sẽ ngăn cản nguy hiểm và phiền toái cho bọn họ. Anh ta tưởng là ở đây cũng như vậy.“Rượu của em là gì thế? Sao lại không giống của anh?” Nghiêm Uyển Nghi bê ly rượu lên, nhìn anh ta. Rượu của cô chia thành hai tầng màu hồng nhạt và màu bạc hà, nhìn vô cùng đẹp mắt, mà ly của Chúc Tường Viêm là ba màu xanh đậm, đỏ, vàng, nặng hơn của cô không ít.“Của em là rượu pha chế từ hoa anh đào và bạc hà, của anh là rượu mạnh, em không uống được.” Chúc Tường Viêm thấy cô giống như có chút không phục bĩu môi, không nhịn được giơ tay bẹo má cô: “Em mà uống sẽ say mất.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương