Tề Tiểu Tô thu dọn xong đi đến gõ cửa phòng Nghiêm Uyển Nghi, một lúc lâu Nghiêm Uyển Nghi mới mở cửa đi ra, khoác lấy tay cô: “Tiểu Tô, em có mang dư cái áo khoác nào không? Chị quên mang theo rồi!”Tề Tiểu Tô vốn dĩ có không gian, cho nên đương nhiên nói có, xoay người trở về phòng cầm cái áo khoác nhỏ cho cô ấy. Chỉ có điều cô cứ cảm thấy Nghiêm Uyển Nghi có gì đó lạ lạ, sao môi cô ấy lại hơi sưng đỏ, tóc cũng rối, hai má đỏ như vậy, ánh mắt còn dao động nữa?Cô chợt lùi một bước, thò đầu ra nhìn một cái, Nghiêm Uyển Nghi đang vội vã đẩy Chúc Tường Viêm đi, mà anh ta rõ ràng bước từ phòng của cô ấy ra.Hệ thống Tiểu Nhất lập tức nói: “Ầy, khó xử ghê...”Tề Tiểu Tô: “... Tiểu Nhất, cậu im miệng lại.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương