Vấn đề này, rất nhanh đã có người giải quyết thay cô.Ngày hôm sau Vân Tú đến thăm rất đúng lúc, cũng nói đến chợ phiên ngọc xa xỉ này, nói năm nay cô ấy cũng muốn đi chọn một viên, đến lúc đó tìm bạn chạm trổ thành đồ trang sức cho mình để tặng người khác. Tề Tiểu Tô vừa nghe lập tức nhướn mày, mỉm cười hỏi: “Vậy không bằng chị Tú Tú mua của em đi?”Vân Tú ngẩn ra: “Em có à?”“Có, hơn nữa còn có không ít, tuỳ chị chọn, dù sao những thứ này qua hai ngày nữa em cũng muốn mang đến chợ phiên để bán, vậy không bằng để cho chị chọn trước.” Hơn nữa, trừ viên một trăm vạn đổ xuống ra, giá cả thế nào cũng có, tha hồ lựa chọn.Vân Tú mừng rỡ, cười một tiếng, trông rất vui vẻ, nhìn cũng không thua kém Vân Phỉ tươi như hoa mẫu đơn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương