Thấy cô ta như vậy, Nguyễn Dật Quân không khỏi đau lòng, cau mày nói với Biên Hải Thành: “Chỉ là một con nhỏ có lẽ là có chút quan hệ thôi, anh Hải Thành phải dè dặt đến mức như vậy sao?”

Biên Hải Thành từ trước đến giờ cũng nuông chiều cô em gái này, thấy viền mắt cô ta phiếm đỏ cũng mềm lòng, xoa xoa đầu cô ta nói: “Không phải anh quở trách em, chuyện này là lỗi của anh đã không nói với em.”

Hắn dừng một chút rồi nói: “Hai ngày trước em nói muốn đến thành phố D ở một khoảng thời gian, muốn sống ở sơn trang, lúc anh gọi điện về thủ đô đã nhắc với ông nội, nhưng ý của ông nội là nếu đã đưa chìa khóa cho Tề Tiểu Tô rồi thì có thể đến sơn trang ở hay không vẫn phải hỏi ý của cô ta. Ý của ông nội là phải đối đãi với cô ta lịch sự.”

Biên Hải Vi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn: “Anh, đây, đây thật sự là ý của ông nội sao?”

“Đúng, ông nội đã nói rồi, sơn trang Long gia đúng là không phải của nhà chúng ta.”