“Chẳng phải là của Biên gia...”

Vệ Thường Khuynh ngắt lời cô: “Sơn trang Long gia không phải của Biên gia, Biên gia chỉ bảo quản thay người khác mà thôi. Chủ nhân của nơi đó tên là Vệ Long Kỳ.”

Vệ Long Kỳ? Họ Vệ?

Tề Tiểu Tô sửng sốt: “Thế có nghĩa đây là sơn trang nhà anh à?”

Nghe câu này của cô có hơi trẻ con nên Vệ Thường Khuynh không nhịn được muốn dỗ dành cô: “Giờ là của em rồi, tặng cho em, làm sính lễ.”