Tới bệnh viện, sau khi cho Tiểu Nhụy Nhụy làm kiểm tra, xác định không có gì đáng ngại, chỉ là bị kinh hãi mà thôi. Bác sĩ cho cô bé uống thuốc, sau đó liền ngủ.Không bao lâu sau, quả nhiên thấy đồng chí cảnh sát Phạm Tân mang một nữ cảnh sát tới cùng với một tin tức xấu.“Có tám người chết. Mẹ cô bé này cũng ở trong số đó, đây quả thực là sự cố lớn nhất năm nay của thành phố D.” Phạm Tân thở dài.Tề Tiểu Tô trầm mặc một chút rồi lại hỏi: “Vậy Tiểu Nhụy Nhụy thì phải làm sao đây ạ?”“Đồng nghiệp của tôi sẽ tạm thời chăm sóc cho cô bé, đã liên hệ với bố cô bé rồi, đâu thể nào là một đứa trẻ không có bố được đúng không, đương nhiên, cũng tìm người thân khác, sau khi tìm được rồi sẽ đưa người cho họ. Nếu không tìm thấy...” Phạm Tân hơi dừng lại, nói: “Vậy thì chỉ có thể đưa tới viện phúc lợi mà thôi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương