“Ngồi cùng nhau chẳng phải sẽ đông vui hơn sao?” Chu Cẩm Minh giải thích. Lúc trước anh ta tới thành phố K công tác từng gặp gỡ Chúc Tường Đông nên hai bên cũng đã biết nhau, “Nhưng mà anh Chúc này, nghe nói gần đây anh bận lắm mà, sao vẫn có thời gian tới thành phố D thế?”

Chúc Tường Đông cười khoe hàm răng trắng sáng. Hắn nhìn Tề Tiểu Tô nửa nghiêm túc, nửa vui đùa, nói: “Bận cũng không thể quên tới ăn cơm, uống rượu tâm tình với Tiểu Tô được, nếu không cô ấy quên tôi thì biết làm sao bây giờ?” Nói xong, hắn lại đột nhiên duỗi tay nghịch tóc mái trên trán Tề Tiểu Tô, hạ giọng xuống, có mấy phần mờ ám: “Tóc dài nhanh quá, sao còn chưa cắt đi hả?”

Chu Cẩm Minh trợn trừng mắt, thầm mắng một tiếng vô sỉ.

Hồ Tu Trạch siết chặt nắm đấm, suýt chút nữa đã vươn tay ra kéo tay hắn xuống rồi.

Chúc Tường Đông nói chuyện như thế với Tề Tiểu Tô, còn cả động tác kia nữa, nhìn thế nào cũng thấy mờ ám, nhìn thế nào cũng thấy thân mật. Chẳng lẽ Tề Tiểu Tô thực sự thích loại như Chúc Tường Đông này à?