Hồ Tu Trạch đang định lên tiếng thì ánh mắt lại bị người vừa đẩy cửa vào hấp dẫn.

“Xem ra, anh không cần gọi điện thoại nữa đâu, cô ấy tới rồi kìa.”

Nhà hàng này giống như một cái club, bàn ăn không bày hết ngoài đại sảnh mà ở xung quanh bể bơi, ngoài vườn hoa, bậc tam cấp, rải rác khắp nơi, tạo ra khung cảnh ăn uống rất thoáng đãng, tính riêng tư cũng cao hơn một chút vì khoảng cách giữa các bàn đều xa.

Hồ Tu Trạch và Chu Cẩm Minh ngồi ở bàn bên cạnh bồn hoa, thẳng lối đi vào từ cửa kính lớn, vì ngồi đối diện cửa nên vừa hay có thể nhìn thấy Tề Tiểu Tô đẩy cửa đi vào, đi tới một cái bàn cách họ không xa và ngồi xuống.

Chu Cẩm Minh nhìn về phía đó, ánh mắt sáng lên, không nhịn được lên tiếng khen: “Có điều, Tề Tiểu Tô quả thực càng ngày càng xinh đẹp. Lúc trước hơi gầy một tí thôi, gần đây trông có da có thịt hơn hẳn rồi.”