Cuối cùng, Nghiêm Uyển Nghi cũng không yên tâm nên vội vàng chạy ra, vừa lúc nhìn thấy bóng một người đàn ông biến mất sau khúc rẽ. Những người khác chẳng còn thấy đâu cả.Cô cắn răng rồi đuổi theo người đàn ông đó.Nhưng đúng lúc cô ngoặt vào chỗ rẽ liền có một bàn tay thò ra, sau đó, miệng và mũi của cô bị bịt kín.Ngửi được mùi hương đặc thù, Nghiêm Uyển Nghi liền lập tức biết không xong rồi.Cô trợn tròn hai mắt nhìn nhưng cũng chỉ kịp giật cái lắc tay của mình ném xuống đất. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương