Con hổ già đã sống nhiều năm trong vườn bách thú chính là nói anh em Biên gia này, ý chỉ bọn họ đã quen được người ta nịnh nọt, tâng bốc, căn bản chẳng có bản lĩnh, chẳng có móng vuốt sắc bén gì, thả ra mà còn dám xưng vương thì cứ chờ bị dã thú xé xác đi thôi.Sư tử con, là chỉ cô sao?Thấy trong mắt cậu chủ của Biên gia có ánh sáng lạnh lóe lên, Tề Tiểu Tô cười rạng rỡ: “Xin lỗi nhé cậu chủ Biên, tôi chỉ kể một câu chuyện ngụ ngôn thú vị về động vật mà thôi, chắc không phải anh nhập vai vào câu chuyện luôn rồi đấy chứ?”Rõ ràng là cô muốn đi tìm chết mà. Vẫn ngại chưa đủ nên còn đổ thêm dầu vào lửa sao?Có người không nhịn được mà hít vào một hơi lạnh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương