Tề Tiểu Tô cười, ánh mắt nhìn vào chiếc cốc thủy tinh của mình.

Đúng vậy, bây giờ cô đúng là xấu thật.

Nếu như trước đây cô là như thế này, có phải lúc cậu hai Tô Vận Thuận mắc nợ khoản tiền đánh bạc đó, lúc ông bà ngoại bị bắt, cô sẽ không cần đồng ý đi đánh cái gì mà thiếu nữ đấu quyền Anh đó không?

Nếu như là bây giờ, lựa chọn và cách làm của cô sẽ hoàn toàn khác trước đây. Cô không thể nào đi đánh trận đấu kia, đi kiếm tiền giúp cậu hai trả nợ, mà là sẽ tìm anh ta ra, tóm đến trước mặt tên đầu trọc, nói cho đối phương biết, ai nợ tiền người đó trả, muốn chặt mấy ngón tay thì tuỳ các anh.

Con người sẽ luôn thay đổi, sẽ luôn trưởng thành, mà càng trưởng thành càng lạnh lùng, cay nghiệt.