“Tên làm sao?” Vu thiếu đen mặt lại.

“Giai, chỉ cái gì? Minh, chỉ cái gì? Dùng đầu óc của anh mà nghĩ cho kỹ đi.”

Vu thiếu quả nhiên vắt hết óc ra mà nghĩ.

Nghiêm Uyển Nghi thấy dáng vẻ hoàn toàn bị Tề Tiểu Tô dắt mũi đi của anh ta, không nhịn được ghé vào tai Tề Tiểu Tô, nhỏ giọng nói: “Em muốn làm gì thế? Đứa bé kia thật sự là con của Bạch Thế Tuấn...”

“Vâng, đúng thế. Mặc dù em vô sỉ lợi dụng người ta nhưng còn chưa đến nỗi nói không có căn cứ.” Đối với người như Bạch Thế Tuấn, nói đạo đức chính nghĩa với ông ta, cô nhổ vào.