Bọn họ trèo đèo lội suối đi hai ngày hai đêm, mới đến được một thôn nhỏ ở cái vùng hẻo lánh thế này, trong thôn chỉ còn lại mấy người già, cuộc sống kham khổ, không có gì cả. Cũng may còn có một quán bán đồ lặt vặt như vậy.

Đây là Vệ Thường Khuynh dẫn đến, bọn họ đều không biết chạy về phía này thật sự có thể nhìn thấy nhà dân.

Vệ Thường Khuynh nói bên này thăm dò được tín hiệu yếu ớt, chắc có điện thoại, bọn họ còn không tin, hoá ra là có thật.

Nhưng mà lão đại của bọn họ đúng là giỏi thật đấy, cái gì cũng hiểu, cái gì cũng biết.

Quay về lại phải đi thêm hai ngày hai đêm nữa.