Tề Tiểu Tô mở cửa nóc xe ra, đứng lên, thò người ra ngoài, gió vù vù thổi khiến tóc cô bay loạn lên, cô giang hai cánh tay ra, lớn tiếng kêu lên.

“Tề Tiểu Tô! Sinh nhật mười tám tuổi vui vẻ!”

Đồng Xán chỉ có thể cố gắng hết mức lái xe cẩn thận hơn. Đi theo Tề Tiểu Tô gần một tháng, anh ta chưa từng thấy cô như tối nay bao giờ.

“Tiểu Tô, cô cẩn thận chút, đã tỉnh chút nào chưa?” Hệ thống Tiểu Nhất một đêm không dám nói gì, sợ mình mở miệng sẽ khiến cho cô nghĩ đến Thiếu soái, nhưng lúc này không nhịn được nữa.

“Tôi vẫn luôn tỉnh táo!”