Mọi người di chuyển đổi sang phòng khác, Tô Vận Thuận thấy vậy vội kêu lên: “Còn cậu thì sao?”“Cậu?” Tề Tiểu Tô quay đầu lại quan sát anh ta, nói: “Liên quan gì đến cháu?”“Cậu là cậu của cháu!”“Ngại quá, cháu không quen cậu.”Tô Vận Thuận thấy Tề Tiểu Tô thật sự không quan tâm gì tới mình cả mà xoay người đi thẳng ra ngoài, một luồng máu xộc thẳng lên đầu, suýt nữa ngất đi. Chân của anh ta! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương