Tề Tiểu Tô không nhịn được bật cười.

Tất cả mọi người đều nhìn cô.

Mặt Tề Tông Bình đen lại, trông khá là lúng túng. Nhưng lại cảm thấy ở trước mặt nhiều người như vậy, nhất là ở trước mặt ông chủ mới cất nhắc mình không lâu tuyệt đối không thể kinh sợ, cho nên ông ta lại đứng thẳng người, chuyển hướng đến Tề Tiểu Tô.

“Cháu còn cười được? Cháu đi theo bọn họ đúng không? Tiểu Tô, chú hai khuyên cháu đừng càn quấy nữa, học hành tử tế đi, cháu cứ lăn lộn như thế có thể làm được gì chứ? Nói không chừng người ta chỉ coi cháu là đồ chơi thôi, cháu tưởng mình là nhân vật máu mặt rồi chắc, váng đầu chạy theo, đừng để ngày nào đó mơ mơ hồ hồ bị người ta đá đi.”

Nghiêm lão cau mày.