“Tông Bình, anh nghe đi, anh nghe đi, nó nói vậy rõ ràng là đang uy hiếp, em phải báo cảnh sát!” Người phụ nữ kia lập tức khóc lóc ầm ĩ lên.

Tề Tiểu Tô cười lạnh nói: “Xem ra mắt nhìn phụ nữ của chú vẫn chưa tiến bộ rồi.” Đầu tiên là Trần Đông, giờ là người này, loại ngực bự nhưng không có đầu óc.

“Được rồi được rồi, em xem cũng không sao cả mà, lau mặt trước đi, ngoan.” Tề Tông Bình có chút nhức đầu dỗ cô ta.

“Sao lại không sao? Lớp trang điểm của em trôi hết rồi! Quần áo của em toàn là vết trà đây này!”

“Được được được, đợi lát nữa dẫn em lên tầng trên mua hai bộ quần áo mới, thêm cả túi xách nữa được không? Nghe lời, em vào phòng vệ sinh sửa sang lại chút đi, đi, đi đi.”