“Tiểu Tô, sao không ăn cơm ở căng tin rồi hãy đi?”

Ba người ra khỏi trường học, Tề Tiểu Tô bắt xe, dẫn bọn họ chạy thẳng tới trung tâm thương mại.

“Tớ còn hẹn chị cậu nữa, chúng ta cùng ăn cơm, ăn xong chị ấy phải đến showroom ô tô, cũng ở gần đấy.” Vừa rồi cô nhận được điện thoại của Khưu Linh Phương, dù sao cũng ở cùng một chỗ, dứt khoát hẹn nhau luôn.

“Thật sao? Tốt quá rồi! Gần đây chị tớ bận quá, lâu lắm rồi tớ không được ăn cơm cùng chị ấy.” Khưu Tuyết Phương nói xong, cảm thấy hình như mình nói sai rồi, lập tức nhìn Tề Tiểu Tô, vội vàng giải thích: “Ôi, Tiểu Tô, không phải tớ đang nói cậu bóc lột nhân viên đâu! Tớ thấy chị tớ mặc dù mỗi ngày đều rất bận, nhưng trạng thái tinh thần rất tốt, ngày nào cũng phấn chấn, xem ra là thật sự rất thích công việc này.”

Điểm này cô ấy ngược lại không lừa người.