Cô ta lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc: “Ôi, nói cái gì vậy, có thể giúp lão phu nhân là phúc phận của Vân Phỉ, nào có cần tiền chứ?”

“Vậy không phải là xong rồi sao? Cũng không biết trước đó cô có ý gì, mình có ngọc Đế Vương Lục không giao lên, lại giấu giếm, còn muốn ép tôi lấy ngọc Đế Vương song sắc ra. Nếu như cô không ép tôi, tôi cũng sẽ không vì trong lòng không thoải mái mà chống đối lại lão phu nhân, đúng chứ?” Tề Tiểu Tô chớp mắt vô tội nói.

Hệ thống Tiểu Nhất cười mắng trong đầu cô: “Hay lắm Tề Tiểu Tô, còn học được thói xấu rồi.”

Vô sỉ, quá vô sỉ.

Đây là quậy phá nhà người ta một trận, sau đó còn hắt nước bẩn lên người Vân Phỉ, thuận tiện cho bà già kia một lối thoát.