Tề Tiểu Tô liếc nhìn đồng hồ, lạnh nhạt nói: “Bây giờ là chín rưỡi.”“Tối qua tôi nói là chín giờ! Chín giờ! Cô bị điếc phải không hả?”“Tai tôi tốt lắm, nhưng mà từ nhà tôi đến đây quá xa, hết cách rồi.” Hệ thống Tiểu Nhất nói rồi, Thiếu soái nói với nó, trong tay có lá thư này, cô không cần lo lắng bà già này lôi ông chủ của bà ta ra ngáng chân cô, nếu đã như vậy, cô cần gì phải khách sáo với bà ta.Cho nên lúc cô nói lời này, vẻ mặt tràn đầy vẻ không quan tâm. Nghiêm Tắc Thâm nhìn mà cả người đổ đầy mồ hôi.Bà cô ơi, giọng điệu như vậy, thái độ như vậy, là muốn chọc giận lão phu nhân này sao. Trước đó cô nói có cách, chắc không phải là qua đây làm cho vò đã mẻ lại sứt chứ? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương