“Vậy thì được rồi, không sao, Nghiêm tổng, tạm thời không cần giúp, đợi lúc cần tôi nhất định sẽ mở miệng.”“Vậy được, cô luôn có cách nghĩ của mình, tôi không nói nhiều nữa. Bây giờ chúng ta đi ăn sáng trước nhé?”Xem ra, anh ta và Tề Tiểu Tô đều nén giận, mặc dù không dám đắc tội bà quản gia kia, nhưng đều đang tính không muốn đến đúng giờ, đến lúc đó tìm lý do nói xe bị hỏng giữa đường, vậy bà già kia cũng không nói được gì.“Được, chúng ta đi ăn sáng trước.”Ở cửa hàng điểm tâm Tề Tiểu Tô đã đi qua mấy lần, hai người gọi đầy một bàn điểm tâm, vừa ăn vừa nói chuyện. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương