Tại sao phải cho cô ta một nghìn tệ cơ chứ?Tiền của cô là gió thổi tới chắc?Càng nghĩ càng thấy buồn cười, Tề Tiểu Tô không nhịn được nở nụ cười: “Tại sao?”“Mỗi người phải nộp trăm ba, tao và Tiểu Dương hai người là hai trăm sáu!” Tề Đan Thần nói rồi lại liếc nhìn Khưu Tuyết Phương một cái.“Ha, cứ cho là hai đứa hai trăm sáu đi, vậy còn bảy trăm tư để làm gì?” Tề Tiểu Tô nghiêng người dựa vào Khưu Tuyết Phương, vẻ mặt đầy hứng thú, cô muốn xem xem con ranh con này có thể nói ra được lời câu gì hay ho. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương