Đối với phần lớn học sinh cấp ba mà nói thì 130 tệ chẳng đáng bao nhiêu cả, nhưng vẫn có một bộ phận nhỏ học sinh có hoàn cảnh khó khăn thì lấy 130 tệ ra để đi chơi có vẻ sẽ rất khó xử, ví dụ như cô trước đây, chắc chắn Trần Đông sẽ không bao giờ cho cô số tiền này. Còn có rất nhiều người sợ lãng phí thời gian, sợ không theo kịp việc học, ví dụ như học sinh lớp 12, có những người chỉ hận một ngày không thể có tới 72 giờ, ra ngoài chơi một hai ngày chắc chắn là không được rồi.
Tề Tiểu Tô lại hỏi: “Nếu là tự nguyện thì có nhiều người báo danh không?”
Khưu Tuyết Phương vỗ tay: “Ôi, lớp mình nói rằng tốt nhất là đi hết, vừa học vừa chơi luôn. Đi thả lỏng đầu óc một chút, lúc về sẽ dốc toàn lực để bước vào kỳ thi tháng đầu tiên của học kỳ này. Thế nên, ngoại trừ cậu ra thì cả lớp mình đã báo danh hết rồi. Tớ đang định tối về mượn điện thoại của chị tớ gọi cho cậu, không ngờ hôm nay cậu lại đi học. Sao nào, sao nào, cậu bận thế nhưng nhất định phải dành thời gian tham gia đấy nhé. Nếu không sau này khi cậu nhớ lại thời học sinh sẽ chẳng có một chút ký ức về tuổi thanh xuân vườn trường nào cả đâu.”
Bởi vì đã nghe chị gái của mình nói rằng hiện tại Tề Tiểu Tô rất bận, công ty vừa mới thành lập nên có rất nhiều việc phải giải quyết, vì thế Khưu Tuyết Phương sợ Tề Tiểu Tô không có thời gian tham gia hoạt động này, hơn nữa còn sợ Tề Tiểu Tô hoàn toàn thoát ly khỏi các hoạt động của lớp nên mới tích cực khuyên cô tham gia.
Lúc Tề Tiểu Tô đang suy nghĩ và định từ chối thì Hệ thống Tiểu Nhất lại đột nhiên lên tiếng: “Đi đi, đúng lúc bản Hệ thống có một mục huấn luyện ở biển, có thể cường hóa tố chất thân thể cô, hơn nữa, cô cũng có thể tìm hiểu thêm về sức mạnh và phương pháp vận dụng nó. Chẳng phải Thiếu soái đã nói rồi sao? Ngài ấy không ở nhà thì cô cũng vẫn phải huấn luyện cho tử tế.”