Bên kia hơi dừng một chút, sau đó cô nghe thấy tiếng cười khẽ của Vệ Thường Khuynh.“Em không đi nổi đâu, em chạy tới đâu thì bản Thiếu soái cũng tìm được em, thực tế một chút đi, đừng đánh giá mình quá cao thế.”Quả thực quá... vô lại!Tề Tiểu Tô lập tức nổi giận: “Vệ Thường Khuynh, em không nói đùa với anh đâu nhé!”“Ừ ừ ừ, không nói đùa.” Vệ Thường Khuynh khẽ thở dài, “Làm sao bây giờ?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương