Trong mắt Tề Tiểu Tô thì chính Bạch Thế Tuấn và bà Vu kia đã phá hỏng Minh Phủ, nếu bỏ tâm tư ra bố trí thì Minh Phủ tuyệt đối không kém gì Vị Thế hết.

“Tôi muốn biến Minh Phủ thành nhà hàng đẳng cấp cao, không chỉ ở thành phố D này mà còn phải nổi tiếng trên khắp cả nước.” Ý chí chiến đấu bốc lên ngùn ngụt trong lòng Tề Tiểu Tô, đến lúc đó, nhà hàng này hoàn toàn có thể trở thành một mảng hoạt động hạng nhất của Thịnh Tề, Thịnh Tề Ngọc Tu, đúng, lấy cái tên này đi. Thịnh Tề Ngọc Tu, thế là một nhãn hiệu ăn uống cao cấp đã ra đời.

“Nếu cô muốn làm những món ăn đặc biệt, bản Hệ thống có chứa không ít thực đơn cổ sau này được các nhà nghiên cứu lịch sử phát hiện ra, có muốn không?”

Tề Tiểu Tô chỉ thiếu nước nhảy cẫng lên.

“Muốn! Muốn muốn muốn! Sao lại không muốn được chứ! Điểm quan trọng nhất của các món ăn đặc biệt đó là hương vị phải thật ngon! Tôi còn đang định để Văn Nhĩ Định đi khắp thiên hạ tìm cho tôi đầu bếp có tay nghề đặc biệt đây này, có một quyển thực đơn như vậy thì có thể giúp tôi rất nhiều!”