Ông ta ôm thùng giấy quay về phòng, đặt nó lên bàn chuẩn bị mở ra thì chuông cửa lại vang lên.

Giúp việc ra mở cửa, chỉ trong chốc lát, Cục trưởng Úc dẫn Úc Hà Tâm đi vào.

“Lão Úc? Hà Tâm? Sao hai người lại đột nhiên tới đây thế?”

“Chú Bạch, chẳng lẽ bố con cháu không thể tới nhà chơi hay sao ạ?” Úc Hà Tâm đi tới bên cạnh ông ta, ôm lấy cánh tay, làm nũng như con gái ông ta vậy.

Bạch Thế Tuấn bật cười vui vẻ: “Tất nhiên là có thể, tất nhiên có thể rồi, chúng ta sắp thành người một nhà tới nơi rồi, cháu ấy, dọn vào ở cũng được luôn! Lão Úc, anh nói có đúng không? Mười mấy năm trước chúng ta đã nói là sẽ phải làm thông gia với nhau, giờ sắp thực hiện được rồi, tôi thật sự đang phấn khởi lắm luôn đây.”