“Con... con... con... con... con... con... nói cái... cái gì?”Tô Vận Thông khiếp sợ tới mức lắp ba lắp bắp.Tô Á Thiên trừng mắt với ông ta, cực kỳ chán ghét biểu hiện vừa rồi của bố mẹ mình, cũng thấy khá bực bội, trong lòng cực kỳ lo lắng, sợ rằng dáng vẻ này của họ sẽ phá hủy quan hệ giữa cậu và Tề Tiểu Tô, vì thế giọng nói cũng rất lớn.“Nói gì bố không nghe thấy à! Chuyện đi học với chị con mà nói chỉ cần một câu là xong! Chị ấy đã sắp xếp cho con xong rồi, tuần sau đi báo danh là được.”“Chuyện này... chuyện này là thật sao?” Tô Vận Thông và La Hiểu cùng nhìn nhau, sợ tới mức đầu óc cũng trở nên đần độn, mất một hồi lâu mới nói tiếp: “Không phải là... không phải là trường trung học linh tinh như kiểu Đức Dục đấy chứ?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương