Sắc mặt Tô Á Thiên trắng bệch, không nhịn được rụt lùi về sau.Nhưng sau lưng là tường, cậu có thể lùi tới đâu được chứ?Đúng lúc này, Tô Á Thiên mới thấy sợ thực sự, gã này không giống đám thiếu niên thích dùng nắm tay để chơi với nhau, không phải là đám côn đồ chỉ vì chút tiền mà chặn đường đi học của học sinh, những kẻ đó đâu dám dùng tới dao đâu, còn tên này thì lại cầm dao thật.Gã túm lấy tay phải của cậu và kéo tay cậu về phía trước.Cả người Tô Á Thiên nằm bò ra đất, cố gắng nắm chặt bàn tay, không dám xòe ra. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương