Lúc Nghiêm Uyển Nghi tới, Tề Tiểu Tô đã kéo Chúc Tường Viêm ở trong không gian ra, đang dùng tay ấn vào huyệt của anh ta. Chúc Tường Viêm kinh hãi như thoát ra khỏi một cơn ác mộng, ngay lập tức nhảy dựng lên.“Mẹ kiếp, chuyện gì xảy ra thế?” Chúc Tường Viêm nhìn xung quanh, phát hiện ra mình đang ở bệnh viện thì lập tức kinh ngạc: “Sao chúng ta đã tới được đây rồi vậy?”Anh ta lại nhìn Tề Tiểu Tô ngồi trên ghế, mắt trừng lên: “Làm sao để ra khỏi khách sạn? Làm sao để tới được bệnh viện này thế? Tề Tiểu Tô, cô được lắm, ra tay cũng thật tàn nhẫn, chỉ một cái đã đánh ngất tôi luôn rồi.”Tề Tiểu Tô đỡ trán: “Chúc Tường Viêm, anh vừa phải thôi, hét đủ chưa hả? Tai tôi bị anh làm cho phát đau rồi đấy, đây là bệnh viện, anh bé bé cái mồm lại đi!”Chúc Tường Viêm đờ người rồi lập tức thả lỏng, ôm bụng ngồi xuống bên cạnh, duỗi chân ra, thở dài: “Ôi chao, thật sự là hành hạ chết tôi rồi!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương