Lưu Manh nghĩ thần kinh của hắn không bình thường, lúc trước khi tới phòng ăn, bọn họ còn gặp một người phụ nữ trung niên, bà ấy nói có nghe thấy rõ ràng âm thanh nuốt nước bọt của hắn ta, giống như bà ấy đã dụ dỗ hắn vậy.Ngược lại với bà ấy, Lưu Manh trẻ trung xinh đẹp, vẫn còn là học sinh, hẳn là càng dễ dàng ra tay hơn, vì thế hắn mới lựa chọn nhằm vào cô bé.“Sau đó em ra sức chống lại hắn, còn đá hắn, vẻ mặt của hắn lúc dùng đồ đập đầu em rất đáng sợ, em còn nghe thấy hắn mắng rằng dám lén lút với đàn ông khác, tao giết chết mày...”Lưu Manh nói tới đây thì không khỏi run rẩy.Tề Tiểu Tô vỗ tay cô: “Được rồi, không sao nữa rồi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương