Bởi vì chính Tô Vận Thông sắp xếp hẹn ở đây nên giờ xảy ra chuyện, mặt mũi ông ta liền trắng bệch.Vừa rồi đứa trẻ chạy về gọi bọn họ cũng chưa nói rõ ràng, chỉ gào một câu rằng Manh Manh bị một gã đàn ông thối tha làm nhục, lời này làm cho mọi người không khỏi run sợ.Khi bọn họ tới nơi thì quần áo của Lưu Manh đã được Tề Tiểu Tô mặc đàng hoàng lại, nhưng cô bé vẫn còn đang hôn mê, Tề Tiểu Tô che đầu cô bé lại, trên khe ngón tay vẫn có máu chảy ra, một tay cầm điện thoại gọi xe cứu thương.“Manh Manh! Manh Manh!” Bà Lưu vọt vào phòng, muốn chạm vào Lưu Manh nhưng vì quá sợ hãi và lo lắng nên tay cứ run lên, không dám động vào con gái.“Xe cứu thương sắp tới rồi, đừng loạn!” Tề Tiểu Tô nặng nề buông một câu, bà Lưu liền nghe lời theo bản năng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương