Giờ Tề Đan Thần cũng chỉ mới mười bốn tuổi, Tề Đan Dương cũng mới 11, không lớn không nhỏ, hơn nữa dù có thế nào cô cũng đã từng được gửi nuôi ở nhà họ 5 năm, chỉ là chuyện một bữa cơm nên Tề Tiểu Tô cũng chưa nhẫn tâm tới mức hoàn toàn không để ý tới chúng.

“Hai đứa muốn ăn gì?” Cô vừa hỏi vừa lấy điện thoại gọi cho cậu Tô Vận Đạt.

“Tao muốn ăn ngon! Ăn một bữa tiệc lớn!” Tề Đan Dương kêu lên.

Tề Tiểu Tô nhìn nó: “A lô, cậu út ạ, tối nay cháu dẫn hai chị em Tề Đan Thần đi ăn cơm nên không qua được, cậu nói một tiếng với cậu cả và ông ngoại giúp cháu nhé!”

“Sao cháu lại đi với hai chị em nhà nó? Mụ vợ Tề Tông Bình không tìm cháu gây sự đấy chứ?” Tô Vận Đạt lập tức tỏ ra lo lắng.