Bên cạnh lâm vào yên lặng rất lâu.Yên tĩnh đến mức cô tưởng như chỉ có một mình cô.Tề Tiểu Tô vẫn khóc, chờ đến khi cô bắt đầu khinh bỉ chính mình thì gối đã ướt nhẹp. Cô rút gối đầu ra, quăng đi rồi xoay người...“A!”Người nào đó đã nằm bên cạnh cô từ lúc nào, một tay chống đầu, nghiêng người đối diện với cô, hai tròng mắt sâu thẳm, không biết đã nhìn cô như thế bao lâu rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương