Gió tháng tư, se se mơ màng.Tề Tiểu Tô hơi ngẩng đầu nhìn Vệ Thường Khuynh, thoáng chốc chợt thất thần.Chỉ em có thể dùng thế lực để bắt nạt người khác, sẽ không có ai dám bắt nạt em nữa.Sau này, câu nói đó, cô nhớ đến trọn đời trọn kiếp.Mà khoảnh khắc này, trái tim cô như bị tấn công dồn dập, không phải là đau, mà là một cảm giác đột ngột chìm đắm. Trong đầu cô chỉ có duy nhất một câu, thôi xong rồi, cô thực sự xong đời rồi... Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương