Cô có máy tính rồi cơ à.

Bạn học Tề Tiểu Tô có giá trị con người lên đến hàng triệu, sau buổi trưa hôm nay, vì một bộ máy tính để bàn trị giá có gần một vạn tệ thôi mà vui vẻ như một con chuột con ăn vụng được một miếng pho mát lớn vậy.

Đến tận thời điểm này, so với cả công ty, thì dường như những đồ vật nhỏ này lại càng khiến cho cô cảm nhận một cách chân thực hơn rằng mình là người giàu có, không còn là con bé mồ côi đáng thương vì muốn ăn bữa sáng mà phải lẻn vào phòng bếp lấy trộm chút tiền thừa đi chợ của thím hai Trần Đông kia nữa.

Nhìn cô thế này, Văn Nhĩ Định chợt thấy hơi buồn cười.

“Tề tổng ngồi thử ghế bà chủ một chút đi, xem có thoải mái không. Tôi sẽ ngồi ở đây.” Anh ta nói rồi kéo một chiếc ghế đặt trước mặt bàn làm việc siêu lớn đó ra, ngồi xuống, dáng vẻ y như cấp dưới ngồi chờ nghe Tề Tiểu Tô mắng mỏ dạy dỗ vậy.