Ba khẩu súng đồng loạt nhắm thẳng vào cô, mà Vân Tú và Nghiêm Tắc Thâm lại bị một khẩu súng khác chế ngự, mặt đầy vẻ hoảng hốt, không dám động đậy.

Cách họ không xa, có bảy tám nhân viên sợ hãi co rúm lại trong góc phòng, một người khác đang chĩa súng vào họ.

Gã đàn ông mang bom hẹn giờ trên người mà Tề Tiểu Tô đã gặp trong thang máy thì đang ghếch một chân ngồi lên bàn làm việc bên cạnh, cười đểu nhìn Tề Tiểu Tô.

“Mày chính là Tề Tiểu Tô gần đây rất cao giá, rất nổi tiếng đó hả? Chà chà, quả là rất xinh xắn. Nếu bị nổ thành thịt nát thì đáng tiếc quá.”

Vừa nói, gã vừa cởi cúc áo khoác, để lộ ra quả bom hẹn giờ đang buộc quanh eo, con số hiển thị trên đó đang lóe lên.