Tề Tiểu Tô biết lúc trước Thạch Quỷ có bàn với Chúc Tường Đông về chuyện khai thác khoáng sản ở núi sau thị trấn Minh Quang rồi.

Thạch Quỷ vốn định chen chân vào tranh giành, nhưng một mình lão thì không đủ tư cách, nên mới muốn kéo Chúc Tường Đông vào. Tề Tiểu Tô tin rằng ít nhiều gì Chúc Tường Đông cũng đã thấy động lòng, dù sao giờ thời thế đã khác, kể cả có tiếp tục làm xã hội đen, thì họ cũng cần có sự nghiệp khác quang minh chính đại hơn.

“Chúc lão đại, không giấu gì anh, tôi đã đưa người ra núi Hậu Sơn khảo sát kỹ càng. Đúng là ở đó có mỏ phỉ thúy, nhưng số lượng không nhiều, nếu đầu tư một lượng lớn nhân lực vật lực và tiền bạc vào khai thác thì sẽ không có lợi gì.”

“Ồ? Người mà em đưa tới đó...” Chúc Tường Đông ngập ngừng một chút rồi nói: “Lẽ nào là người bạn mà em gọi là Thiếu soái kia sao?”

Tề Tiểu Tô sửng sốt.