Ngay lúc này, Vệ Thiếu soái lại nói với ông ngoại: “Ông ngoại, không cần khách sáo thế đâu ạ, cậu của Tiểu Tô cũng là cậu của cháu mà, cháu phải giúp chứ. Thật ra từ nhỏ cháu đã sống xa gia đình, sinh hoạt trong quân đội, tình cảm gia đình rất nhạt nhẽo, xa cách. Bố mẹ cháu không ở đó, những người khác lại không quan tâm đến cháu, trừ việc dựa dẫm được vào gia cảnh có thể coi như là cây đại thụ đó ra, thì những chuyện khác hoàn toàn theo phương thức ‘nuôi thả’ ạ.”“Ồ? Bố mẹ cháu đều mất rồi à?”Mấy người Tô gia nghe đến câu này đều hơi đồng cảm, xót xa.Ông ngoại Tô lại cảm thấy mình tìm ra được nguyên nhân cậu ấy và Tề Tiểu Tô qua lại với nhau rồi, có thể là vì cùng cảnh ngộ, số phận giống nhau nên đồng cảm với nhau chăng?“Sao bố mẹ anh lại mất?” Tề Tiểu Tô càng nghe càng thấy sai, không nhịn được muốn vạch trần anh ra. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương