Vào nhà rồi, ông ngoại Tô vội đưa Vệ Thường Khuynh đến bên bàn ăn.

Tề Tiểu Tô vừa nhìn đồ ăn trên bàn là biết hôm nay chắc chắn bà ngoại đã rất lo lắng, hoàn toàn không có lòng dạ nào mà làm bữa sáng như trước.

Trên bàn chỉ có mỗi đĩa củ cải khô xắt nhỏ và bát cháo trắng.

“Ngồi đi, mọi người ngồi xuống đi, bà làm sữa đậu nành ngay đây. Bột cũng nhào xong rồi, bà hấp mấy cái màn thầu rồi rán thêm chút quẩy nóng nữa là ăn được ngay!” Giờ bà ngoại yên tâm rồi, tâm trạng cũng tốt hơn, nhìn thấy đồ ăn trên bàn ăn nhà mình, bà cũng hơi ngại ngùng, vội đeo tạp dề vào bếp.

Tề Tiểu Tô muốn kéo bà lại: “Bà ngoại, không cần phiền thế đâu ạ, có cháo trắng rồi mà? Ăn cháo cũng được bà ạ.”